High School Graduation 2025 – Ceremony speeches, special moments, and awards dinner in the evening. Congratulations Eagles!

Watch the highlight video from Senior Graduation for the class of 2025. From the senior walk, to the speeches, diplomas, and celebration dinner at Landmark 72, join us in honoring the achievements of our recent graduates.
On May 30th, our seniors took their final steps as students, and their first as graduates. The day was a memorable celebration, beginning with an emotional Senior Walk, followed by a ceremony filled with pride and recognition. The valedictorian, Scarlett, and student choice speaker, Vinh, both gave great speeches about the future and class connections. As the students received their diplomas, they had fun putting stickers on Mr. McCormack, as he has used stickers to enforce uniform policy this year.
Families and teachers came together to honor the great accomplishments of each graduate, capturing cherished memories in photographs and sharing heartfelt hugs after the ceremony.
Congratulations to the Class of 2025. Your journey is just beginning, and we’re so proud to have been part of it.
Our seniors proudly walked across the stage to receive their diplomas. With every name announced, the room filled with cheers, applause, and pride from teachers, families, and friends. Each handshake, each certificate, marked the end of one chapter and the beginning of another.
As seniors, parent, and staff arrived at Landmark 72 Intercontinental, the evening began with smiles, hugs, and excited conversations. The banquet hall quickly filled with the sounds of laughter and joy as everyone sat down to enjoy a beautiful dinner together. The food was delicious, but what made the moment truly special was being surrounded by the people who had shared so many memories over the years.
Highlights from the Graduation Dinner at the Hanoi Landmark Hotel special awards ceremony. We recognized students who excelled in their studies and demonstrated outstanding academic performance.
Congratulations to the Class of 2024! We are incredibly proud of your achievements and excited about your amazing paths
The senior graduation ceremony for the Class of 2025 is on May 30th at 2:30pm in our gym.
In the evening, seniors, friends, family, staff, and faculty celebrate at InterContinental 72 at 6:30pm.
Processional
“Pomp and Circumstance” – Eagles Band
Flag Bearers: Choi Yuji, Cho Hyunchan, Nguyen Phuong Linh, LEE Geon Ho (Tony)
Presenting St. Paul Hanoi Senior Class of 2025
Welcome
Masters of Ceremony: Shin Haeri & Lee Yunji (Emma)
Speech by Dr. Moo Eiselstein, Executive Director
National Anthems
Tien Quan Ca (Vietnamese National Anthem)
The Star-Spangled Banner (US National Anthem)
Speeches
Speech by Valedictorian: Lee Seoyeon (Scarlett)
Speech by Mr. TJ Shiers, High School Principal
Eagles Choir Performance:”Twinkle Twinkle Little Star”
STUCO President & Student Choice Speaker: Nguyen Doan Duc Vinh
Speech by Faculty Speaker: Mr. Jesse Aguilar
Senior Moments Video
Presentation of Diplomas
“Time To Say Goodbye” – Eagles Choir
“Rondeau” – Eagles Band
Recessional
Good morning esteemed guests, proud parents, dedicated faculty, and most importantly, the brilliant graduating class of 2025! What a truly momentous occasion this is.
Today, we celebrate a significant milestone – the culmination of years of hard work, dedication, and growth. This journey, however, has not been a solitary one. It required the support and love of countless individuals who have played pivotal roles in shaping the young men and women our graduates have become.
First and foremost, to the parents and family members present today: thank you. Your commitment to your children’s education has been steadfast and inspiring. You have been their first teachers, their constant cheerleaders, and their most reliable source of encouragement. You have navigated countless homework assignments, early morning drop-offs, and perhaps some drama along the way. I will be forever grateful to you for tasking St. Paul American School Hanoi with the education, safety and well-being of your children and I have enjoyed the numerous interactions we have had along the way. Congratulations to you and thank you.
To our exceptional faculty and staff: your dedication extends far beyond the curriculum. You are not just teachers; you are mentors, guides, and role models. You have ignited curiosity, fostered critical thinking, and instilled a lifelong love of learning in our students. You have spent countless hours preparing lessons, offering extra support, and nurturing their individual talents. You have created a challenging yet supportive environment where our students have felt safe to explore, to question, and to grow. Your passion for education and your commitment to their success are truly the heart of this institution. Thank you for your tireless efforts and for the profound impact you have had on these young lives.
And now, to the stars of our celebration, the graduating class of 2025: congratulations! You have reached this significant milestone through your own hard work, perseverance, and resilience. You have navigated academic challenges, extracurricular pursuits, and the complexities of adolescence with grace and determination. You have formed lasting friendships, discovered your passions, and developed into thoughtful, articulate, and capable young adults. Remember the lessons you’ve learned within these walls, the friendships you’ve forged, and the spirit of inquiry that has been nurtured within you. As you step out into the world, embrace the opportunities that lie ahead, and never stop learning and growing. The future is yours to shape, and we have no doubt that you will do great things.
All graduations are special to me. However, this graduation is just a tad more special to me because three of this year’s graduates were in my Grade 3 Thunder Dragons elementary class many years ago. Jacqueline, Se Hyeon and Seungmin: I am so proud of you. I take full credit for everything you have accomplished since then. Very few people can brag about learning long division from me, but you can. You’re welcome! Of course, I am just joking: it has been a tremendous honor for me to have been a small part of your lives and I look forward to seeing how you make your mark on the world.
Lastly, I would like to take a moment to express my profound gratitude to a truly exceptional leader who has had an amazing impact on our high school. Mr. TJ Shiers, your vision, dedication, and unwavering commitment to excellence have transformed our high school into the phenomenal institution it is today. Under your guidance, we have witnessed remarkable growth in both our students’ academic achievements and the professional development of our teachers. Your innovative approach to education, focus on creating a supportive and challenging environment, and tireless efforts have fostered a culture where everyone is valued and set up for success. Thank you for all of your hard work this year.
Graduating class of 2025, as you stand on the threshold of a new beginning, remember the lessons you’ve learned, the values you’ve embraced, and the support system that stands behind you. Go forward with courage, with compassion, and with a thirst for knowledge. The world awaits your unique talents and contributions.
Congratulations once again to the graduating class of 2025! I am incredibly excited to see all that you will achieve. Thank you.
Chào buổi sáng quý vị đại biểu, các bậc phụ huynh tự hào, đội ngũ giáo viên tận tâm, và đặc biệt là các em học sinh xuất sắc của lớp tốt nghiệp năm 2025!
Hôm nay là một dịp vô cùng trọng đại. Chúng ta cùng nhau kỷ niệm một cột mốc quan trọng – thành quả của nhiều năm nỗ lực, cống hiến và trưởng thành. Tuy nhiên, hành trình này không phải là con đường đơn độc. Nó đòi hỏi sự hỗ trợ và tình yêu thương từ vô số người đã đóng vai trò quan trọng trong việc hình thành nên những chàng trai và cô gái trẻ mà chúng ta thấy hôm nay.
Trước tiên, tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành tới các bậc phụ huynh và thành viên gia đình có mặt hôm nay. Sự cam kết của quý vị đối với việc giáo dục con em mình thật kiên định và đầy cảm hứng. Quý vị là những người thầy đầu tiên, những cổ động viên không ngừng nghỉ và là nguồn động viên vững chắc nhất của các em. Quý vị đã đồng hành cùng con em mình qua biết bao bài tập về nhà, những buổi đưa đón sớm và có lẽ là cả những tình huống “drama” nhỏ. Tôi luôn biết ơn vì quý vị đã tin tưởng giao cho Trường Quốc tế St. Paul Hanoi trách nhiệm giáo dục, chăm sóc và đảm bảo an toàn cho các em. Tôi cũng rất trân trọng những lần tương tác cùng quý vị trong suốt chặng đường vừa qua. Xin chúc mừng và cảm ơn quý vị.
Gửi tới đội ngũ giáo viên và nhân viên xuất sắc của chúng tôi: sự cống hiến của quý vị vượt xa chương trình học. Quý vị không chỉ là giáo viên, mà còn là những người cố vấn, người hướng dẫn và tấm gương sáng. Quý vị đã khơi dậy sự tò mò, nuôi dưỡng tư duy phản biện và truyền cảm hứng học tập suốt đời cho học sinh. Quý vị đã dành vô số thời gian chuẩn bị bài giảng, hỗ trợ thêm cho học sinh và nuôi dưỡng tài năng cá nhân của từng em. Quý vị đã tạo nên một môi trường vừa thách thức vừa hỗ trợ, nơi các em học sinh cảm thấy an toàn để khám phá, đặt câu hỏi và trưởng thành. Niềm đam mê với giáo dục và sự tận tâm với thành công của học sinh chính là trái tim của ngôi trường này. Xin chân thành cảm ơn những nỗ lực không mệt mỏi của quý vị và ảnh hưởng sâu sắc mà quý vị đã để lại trong cuộc đời các em.
Và bây giờ, dành cho những ngôi sao của buổi lễ hôm nay – lớp tốt nghiệp năm 2025: Xin chúc mừng! Các em đã đạt được cột mốc quan trọng này bằng chính nỗ lực, sự kiên trì và tinh thần vượt khó của mình. Các em đã vượt qua thử thách học tập, tham gia các hoạt động ngoại khóa và đối mặt với những phức tạp của tuổi mới lớn một cách đầy bản lĩnh. Các em đã xây dựng những tình bạn bền lâu, khám phá đam mê và phát triển thành những người trẻ chín chắn, có suy nghĩ và năng lực. Hãy luôn ghi nhớ những bài học các em đã học, những tình bạn đã tạo dựng và tinh thần ham học hỏi đã được nuôi dưỡng nơi đây. Khi bước ra thế giới, hãy đón nhận những cơ hội phía trước và không ngừng học hỏi, phát triển. Tương lai là của các em – và chúng tôi hoàn toàn tin tưởng rằng các em sẽ làm nên những điều tuyệt vời.
Tất cả các lễ tốt nghiệp đều đặc biệt đối với tôi. Tuy nhiên, lễ tốt nghiệp năm nay mang ý nghĩa đặc biệt hơn một chút bởi vì ba trong số các em học sinh hôm nay đã từng là học sinh lớp 3 Thunder Dragons của tôi nhiều năm trước. Jacqueline, Se Hyeon và Seungmin: thầy rất tự hào về các em. Thầy xin nhận hết công lao về tất cả những thành tựu các em đã đạt được từ đó đến nay! (Thầy chỉ đùa thôi!) Rất ít người có thể tự hào nói rằng họ học chia dài từ thầy – nhưng các em thì có thể. Không có chi! Thật sự, thầy rất vinh dự khi đã là một phần nhỏ trong cuộc sống của các em, và thầy rất mong được chứng kiến các em để lại dấu ấn của mình trên thế giới.
Cuối cùng, tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến một nhà lãnh đạo thực sự xuất sắc – người đã tạo nên ảnh hưởng lớn lao tại trường của chúng ta. Thầy TJ Shiers, tầm nhìn, sự tận tụy và cam kết không ngừng nghỉ với sự xuất sắc của thầy đã góp phần chuyển mình cho ngôi trường này. Dưới sự lãnh đạo của thầy, chúng ta đã chứng kiến sự phát triển đáng kể trong thành tích học tập của học sinh cũng như sự trưởng thành trong chuyên môn của đội ngũ giáo viên. Cách tiếp cận đổi mới trong giáo dục của thầy, cùng với việc xây dựng một môi trường vừa hỗ trợ vừa thử thách, đã nuôi dưỡng một nền văn hóa nơi mọi người đều được trân trọng và có điều kiện để thành công. Xin cảm ơn thầy vì tất cả những nỗ lực tuyệt vời trong năm qua.
Lớp tốt nghiệp năm 2025, khi các em đang đứng trước ngưỡng cửa của một khởi đầu mới, hãy luôn ghi nhớ những bài học đã học, những giá trị đã tiếp thu và hệ thống hỗ trợ vững chắc đang đứng sau các em. Hãy bước tiếp với lòng can đảm, sự cảm thông và tinh thần ham học hỏi. Thế giới đang chờ đợi tài năng và những đóng góp độc đáo của các em.
Một lần nữa, xin chúc mừng lớp tốt nghiệp năm 2025! Tôi vô cùng háo hức để được chứng kiến tất cả những thành tựu mà các em sẽ đạt được. Xin chân thành cảm ơn.
존경하는 내빈 여러분, 자랑스러운 학부모님들, 헌신적인 교직원 여러분, 그리고 무엇보다 오늘의 주인공인 2025년 졸업생 여러분, 안녕하십니까.
오늘은 참으로 뜻깊고 특별한 날입니다. 우리는 오랜 시간의 노력, 헌신, 그리고 성장을 기념하는 중요한 이정표에 도달했습니다. 하지만 이 여정은 결코 혼자의 힘으로 이룬 것이 아닙니다. 우리 졸업생들이 멋진 청년으로 성장할 수 있도록 돕고 지지해주신 수많은 분들의 사랑과 헌신이 있었기에 가능했습니다.
무엇보다 오늘 이 자리에 함께해주신 학부모님과 가족 여러분께 깊은 감사의 말씀을 드립니다. 자녀들의 교육을 위한 여러분의 변함없는 헌신은 그 자체로 큰 감동이었습니다. 여러분은 자녀들의 첫 번째 선생님이자, 항상 응원해 주시는 든든한 후원자였습니다. 수많은 숙제 지도와 이른 아침 등하교, 때로는 감정의 소용돌이까지 함께 해 주셨습니다. 자녀들의 교육과 안전, 복지를 저희 세인트폴 아메리칸 스쿨 하노이에 맡겨주신 것에 진심으로 감사드리며, 그 과정에서 여러분과 나눈 많은 대화와 만남은 저에게 큰 기쁨이었습니다. 다시 한번 진심으로 감사드립니다. 축하드립니다.
우리의 훌륭한 교직원 여러분께도 감사의 말씀을 드립니다. 여러분의 헌신은 단지 교과 내용을 넘어섭니다. 여러분은 단순한 교사가 아니라, 학생들에게 영감을 주는 멘토이자 길잡이이며 훌륭한 롤모델이었습니다. 학생들의 호기심을 자극하고, 직관적인 사고를 키워 주며, 평생 학습의 즐거움을 심어주셨습니다. 수많은 시간 동안 수업을 준비하고, 추가적인 도움을 제공하며, 학생 개개인의 잠재력을 세심하게 키워주셨습니다. 도전적이면서도 따뜻한 환경을 조성해주셔서 학생들이 마음껏 질문하고, 탐구하고, 성장할 수 있었습니다. 여러분의 교육에 대한 열정과 학생들의 성공을 위한 헌신은 이 학교의 핵심이자 자부심입니다. 진심으로 감사드립니다.
그리고 이제, 오늘의 주인공인 2025년 졸업생 여러분! 진심으로 축하드립니다. 여러분은 자신들의 노력과 인내, 회복력으로 이 중요한 이정표에 도달했습니다. 학업, 봉사 및 교외 활동, 그리고 청소년기의 복잡한 순간들을 지혜롭게 헤쳐 왔습니다. 평생 지속될 우정을 맺고, 자신의 열정을 발견하며, 사려 깊고 당당한 청년으로 성장했습니다. 이곳에서 배운 교훈과 쌓은 우정, 그리고 키워 온 탐구정신을 꼭 기억해 주세요. 이제 새로운 세상으로 나아가야 할 순간입니다. 앞에 놓인 무한한 기회를 두 팔 벌려 받아들이고, 계속해서 배우며 성장해 나가길 바랍니다. 미래는 여러분의 것입니다. 여러분은 분명히 위대한 일을 해낼 것입니다.
저에게 모든 졸업식은 소중하지만, 이번 졸업식은 특히 더 특별하게 느껴집니다. 오늘 졸업하는 학생들 중 세 명은 제가 몇 년 전 가르쳤던 3학년 Thunder Dragons 반 학생들이었습니다. Jacqueline, Se Hyeon, Seungmin, 정말 자랑스럽습니다. 오늘의 모든 성취는 전부 제 덕분이라고 해도 되겠죠? (농담입니다!) 극소수만이 저에게서 ‘긴 나눗셈’을 배운 경험이 있지만, 여러분은 그 영광을 누렸습니다. 축하해요! 농담은 그만하고, 여러분의 삶에 작게나마 함께할 수 있었던 것을 큰 영광으로 생각합니다. 앞으로 여러분이 세상에 어떤 흔적을 남길지 기대하고 있습니다.
끝으로, 우리 고등학교에 커다란 영향을 주신 탁월한 리더 한 분께 감사 인사를 드리고자 합니다. TJ Shiers 교장 선생님, 선생님의 비전, 헌신, 그리고 탁월함을 향한 변함없는 열정은 우리 고등학교를 오늘날의 훌륭한 교육기관으로 이끌어 주셨습니다. 선생님의 지도 아래, 학생들의 학업 성취는 물론, 교사들의 전문성 또한 크게 성장할 수 있었습니다. 창의적인 교육 접근, 도전과 지지를 함께 갖춘 환경 조성, 그리고 끊임없는 노력은 모두가 존중받고 성공을 준비할 수 있는 학교 문화를 만들어 주셨습니다. 올 한 해 동안의 모든 노고에 깊이 감사드립니다.
2025년 졸업생 여러분, 지금 여러분은 새로운 시작의 문턱에 서 있습니다. 여러분이 배운 교훈과 소중히 간직한 가치, 그리고 여러분 뒤에 든든히 서 있는 응원군을 잊지 마세요. 용기와 따뜻함, 그리고 지식에 대한 갈망으로 앞으로 나아가길 바랍니다. 세상은 여러분의 재능과 기여를 기다리고 있습니다.
2025년 졸업생 여러분, 다시 한 번 진심으로 축하드립니다. 여러분이 이뤄낼 미래의 모든 성취를 기대하며, 진심으로 감사합니다.
Hello distinguished faculty and staff, parents, family, friends, alumni, and of course, our 2025 graduates.
On behalf of the St. Paul Board of Management, I’m honored to be here today to celebrate this incredible milestone with the graduating class of 2025. I’d also like to extend a special thank you to our Executive Director, Dr. Moo Eiselstein, for his kind words, his mentorship, and his unwavering support of our students and school community. He is an amazing leader who I learn from everyday. Thank you, Dr. Moo.
When I first began drafting this speech, I was reminded how brief my time was with the very first class I saw graduate. But with this group, I’ve had the privilege of spending three full school years together—and I can say without hesitation, you are an impressive and memorable group of young people.
For most of you, this marks the beginning of a new and exciting chapter. Some of you are heading off to universities in the United States, the UK, Australia, Hong Kong, or Singapore. Others will continue their studies here in Vietnam or return home to Korea. A few of you are considering Canada or Europe. Wherever your path leads, I wish you the very best. And before you go, I’d like to leave you with a few thoughts.
I’m a bit of a quote collector—one of the perks (or quirks) of being a nerd. I’m always looking for meaningful bits of wisdom, and this speech gives me the perfect excuse to share a few with you.
First, we all wish you a life filled with happiness. And while your journey will be full of ups and downs, I want to share some insights from Harvard Business Professor Arthur Brooks on what won’t bring you lasting happiness:
Instead, Professor Brooks encourages people to focus on four things that do contribute to long-term happiness:
As technology, especially AI, continues to evolve, I urge you to stay grounded in the real world. Use technology wisely and sparingly for comfort or entertainment—but don’t live there. In Ready Player One, Ernest Cline’s main character realizes,
“…as terrifying and painful as reality can be, it’s the only place where you can find true happiness. Because reality is real.”
A fantasy world may be tempting—but that’s all it will ever be: a fantasy.
During the COVID lockdowns, I started reading the Harry Potter series and recently picked them up again. One of my favorite lines comes from Professor Albus Dumbledore, who said:
“Words are, in my not so humble opinion, our most inexhaustible source of magic, capable of both inflicting injury and remedying it.”
That’s a powerful truth—especially if, like me, you’ve had to learn how to control your temper (something I still work on… and I’m sure some of you seniors have witnessed it firsthand!).
This leads perfectly into a verse from the Bible, James 1:19:
“…Let every person be quick to hear, slow to speak, slow to anger…”
If you can remember and live by that advice, you’ll avoid 90–95% of the conflicts life throws at you.
And finally, one last quote from Ernest Cline—one that speaks to the emotions you may be feeling right now:
“I know the future is scary at times, sweetheart. But there’s just no escaping it.”
A little fear of the unknown is healthy. Use it. Let it motivate you to prepare, to grow, and to push yourself further than you ever thought possible.
In Closing:
Please know that I’m incredibly proud of you—not just for what you’ve accomplished academically, but for the thoughtful, capable young adults you’ve become. I have no doubt you’ll go on to do great things in university, in your careers, in the military, and in your personal lives. I wish you all the best and hope our paths cross again someday.
Go Eagles!
Kính thưa quý thầy cô, quý phụ huynh, gia đình, bạn bè, cựu học sinh, và đặc biệt là các em học sinh tốt nghiệp năm 2025 thân mến,
Thay mặt Hội đồng Quản lý Trường Quốc tế St. Paul, tôi vô cùng vinh dự được có mặt tại đây hôm nay để chúc mừng cột mốc quan trọng này cùng với lớp tốt nghiệp năm 2025. Tôi cũng xin gửi lời cảm ơn đặc biệt đến Giám đốc Điều hành của chúng ta, Tiến sĩ Moo Eiselstein, vì những lời phát biểu đầy cảm hứng, sự cố vấn tận tâm, và sự ủng hộ không ngừng của ông dành cho học sinh và cộng đồng nhà trường. Ông là một nhà lãnh đạo xuất sắc mà tôi học hỏi được mỗi ngày. Cảm ơn ông, Tiến sĩ Moo.
Khi bắt đầu viết bài phát biểu này, tôi nhớ lại quãng thời gian ngắn ngủi với lớp học sinh đầu tiên mà tôi chứng kiến tốt nghiệp. Nhưng với lứa học sinh năm nay, tôi đã có vinh dự được đồng hành trọn vẹn ba năm học – và tôi có thể khẳng định rằng, các em là một tập thể ấn tượng và khó quên.
Đối với hầu hết các em, đây là khởi đầu cho một chương mới đầy hứa hẹn. Một số em sẽ tiếp tục học tập tại các trường đại học ở Hoa Kỳ, Vương quốc Anh, Úc, Hồng Kông, hoặc Singapore. Một số em sẽ tiếp tục học tại Việt Nam hoặc trở về Hàn Quốc. Một vài em đang cân nhắc đến Canada hoặc châu Âu. Dù con đường phía trước là gì, tôi chúc các em mọi điều tốt đẹp nhất. Trước khi chia tay, tôi xin gửi gắm một vài suy nghĩ.
Tôi là người rất thích sưu tầm những câu nói hay—một sở thích (hoặc thói quen) của những người yêu tri thức. Bài phát biểu này là dịp lý tưởng để tôi chia sẻ một vài câu nói đầy ý nghĩa với các em.
Trước hết, tất cả chúng ta đều mong các em có một cuộc sống hạnh phúc. Và dù hành trình này sẽ có lúc thăng trầm, tôi muốn chia sẻ quan điểm của Giáo sư Arthur Brooks thuộc Trường Kinh doanh Harvard về những điều không mang lại hạnh phúc lâu dài:
Thay vào đó, Giáo sư Brooks khuyên chúng ta nên tập trung vào bốn yếu tố mang lại hạnh phúc bền vững:
Khi công nghệ, đặc biệt là trí tuệ nhân tạo, ngày càng phát triển, tôi mong các em hãy giữ vững kết nối với thế giới thực. Hãy sử dụng công nghệ một cách thông minh và có chừng mực, đừng để nó chi phối cuộc sống. Trong cuốn sách Ready Player One, nhân vật chính của Ernest Cline nhận ra rằng:
“…dù hiện thực có thể đáng sợ và đau đớn đến đâu, đó là nơi duy nhất bạn có thể tìm thấy hạnh phúc thật sự. Vì hiện thực là thật.”
Thế giới ảo có thể rất hấp dẫn—nhưng nó mãi chỉ là ảo tưởng.
Trong thời gian giãn cách vì COVID, tôi đã bắt đầu đọc loạt truyện Harry Potter và gần đây lại tiếp tục. Một trong những câu tôi yêu thích nhất là của Giáo sư Albus Dumbledore:
“Ngôn từ, theo ý kiến không mấy khi khiêm tốn của tôi, là nguồn phép thuật vô tận nhất, có thể gây tổn thương và cũng có thể chữa lành.”
Đó là một chân lý mạnh mẽ—đặc biệt với những ai, như tôi, đã và đang học cách kiềm chế cơn giận (một điều tôi vẫn đang rèn luyện… và tôi tin một số em học sinh cuối cấp có lẽ đã chứng kiến điều đó!).
Điều này gợi tôi nhớ đến một câu Kinh Thánh trong Gia-cơ 1:19:
“…Mỗi người hãy mau nghe, chậm nói, chậm giận…”
Nếu các em ghi nhớ và sống theo lời dạy này, các em sẽ tránh được 90–95% những mâu thuẫn trong cuộc sống.
Và cuối cùng, một câu nói nữa từ Ernest Cline, rất phù hợp với cảm xúc của các em lúc này:
“Tôi biết tương lai đôi khi thật đáng sợ, em yêu. Nhưng không thể nào trốn tránh được nó.”
Một chút sợ hãi trước điều chưa biết là điều bình thường. Hãy sử dụng nó như động lực để chuẩn bị, trưởng thành, và vươn xa hơn những gì các em từng nghĩ là có thể.
Kết luận:
Tôi vô cùng tự hào về các em—không chỉ vì những thành tích học tập, mà còn vì các em đã trở thành những người trẻ chín chắn và đầy tiềm năng. Tôi tin tưởng rằng các em sẽ đạt được những thành công lớn trong đại học, sự nghiệp, quân đội, và cả cuộc sống cá nhân. Chúc các em mọi điều tốt đẹp nhất và mong một ngày nào đó, chúng ta sẽ gặp lại.
Go Eagles!
존경하는 교직원 여러분, 학부모님, 가족, 친구, 졸업생 동문, 그리고 무엇보다도 2025학년도 졸업생 여러분,
세인트폴 운영위원회를 대표하여 오늘 이 뜻깊은 자리에 함께할 수 있어 큰 영광입니다. 졸업생 여러분과 함께 이 놀라운 이정표를 축하할 수 있어 매우 기쁩니다.
또한, 우리 학생들과 학교 공동체를 위해 언제나 헌신해 주시는 Executive Director, Dr. Moo Eiselstein께 깊은 감사의 말씀을 전합니다. 그의 따뜻한 말씀, 멘토링, 그리고 변함없는 지지는 매우 소중하며, 저는 매일 그로부터 많은 것을 배우고 있습니다. Dr. Moo님, 진심으로 감사드립니다.
이 연설을 준비하면서 저는 처음 졸업식을 지켜보았던 때를 떠올렸습니다. 그해 졸업생들과 함께한 시간이 짧았지만, 이번 졸업생들과는 무려 3년을 함께 보냈습니다. 그리고 단언컨대, 여러분은 정말 인상 깊고 기억에 남는 젊은 친구들입니다.
이제 대부분의 여러분에게는 새로운 인생의 장이 시작됩니다. 미국, 영국, 호주, 홍콩, 싱가포르 등으로 유학을 떠나는 학생도 있고, 베트남에서 학업을 이어가는 학생, 또는 한국으로 돌아가는 학생들도 있습니다. 몇몇은 캐나다나 유럽을 고려하고 있기도 하지요. 어느 길을 가든 여러분의 앞날에 무한한 축복이 있기를 바랍니다.
그리고 여러분이 떠나기 전에 몇 가지 생각을 나누고자 합니다.
저는 명언을 수집하는 것을 좋아합니다—지식인의 사소한 습관이랄까요. 의미 있는 말들을 찾는 것이 제 취미 중 하나입니다. 이 연설은 그런 명언들을 공유할 수 있는 완벽한 기회입니다.
무엇보다도, 우리는 모두 여러분이 행복한 삶을 살기를 바랍니다. 인생에는 오르막과 내리막이 있지만, Harvard 비즈니스 스쿨의 Arthur Brooks 교수는 다음과 같은 요소들이 지속적인 행복을 가져다주지 않는다고 말합니다:
대신, Brooks 교수는 장기적인 행복을 위해 다음 네 가지에 집중하라고 조언합니다:
기술, 특히 인공지능이 빠르게 발전하는 이 시대에, 저는 여러분이 현실 세계에 발 딛고 살아가길 진심으로 바랍니다. 기술은 편리함이나 오락을 위해 적절히 사용하되, 그 속에 갇히지 마십시오. Ready Player One에서 Ernest Cline의 주인공은 이렇게 말합니다:
“…현실은 때로 무섭고 아프지만, 진정한 행복을 찾을 수 있는 유일한 장소야. 왜냐하면 현실은 ‘진짜’이기 때문이지.”
환상 세계는 유혹적일 수 있지만, 결국 그것은 “환상”에 불과합니다.
코로나 봉쇄 기간 동안 저는 해리포터 시리즈를 읽기 시작했고, 최근에 다시 읽고 있습니다. 그중 제가 가장 좋아하는 말은 알버스 덤블도어 교수의 다음 말입니다:
“말은, 감히 말하건대, 가장 지치지 않는 마법의 원천이야. 그것은 상처를 주기도 하고 치유하기도 하지.”
이 말은 매우 강력한 진실입니다—특히 저처럼 분노를 다스리는 법을 배워야 했던 사람들에게는 더욱 그렇지요. (아직도 노력 중이고, 몇몇 졸업생은 제가 그 과정을 겪는 모습을 목격했을지도 모릅니다!)
이와 연결되는 성경의 말씀도 있습니다. 야고보서 1장 19절:
“…사람마다 듣기는 속히 하고 말하기는 더디 하며 성내기도 더디 하라…”
이 말씀을 기억하고 실천한다면, 인생의 90~95%의 갈등을 피할 수 있습니다.
마지막으로, Ernest Cline의 또 다른 명언을 소개하고 싶습니다. 지금 여러분이 느끼는 감정에 딱 맞는 말입니다:
“미래는 때로 무서울 수 있어, 얘야. 하지만 피할 수는 없어.”
미지의 세계에 대한 약간의 두려움은 건강한 것입니다. 그 두려움을 동력 삼아 준비하고 성장하며, 스스로 생각했던 한계를 뛰어넘으세요.
마무리하며:
저는 여러분이 이룬 학업 성과뿐 아니라, 성숙하고 유능한 청년으로 성장한 모습에 대해 매우 자랑스럽게 생각합니다. 여러분은 대학, 사회, 군대, 그리고 삶의 여러 영역에서 훌륭한 일을 해낼 것이라 믿어 의심치 않습니다. 진심으로 응원하며, 언젠가 다시 만날 수 있기를 바랍니다.
Go Eagles!
Good afternoon, everyone.
It’s truly an honor to stand before all of you – my classmates, teachers, faculty members, administrators, friends, and family – as we celebrate this unforgettable moment, this turning point in our lives.
First, I want to say thank you. To my friends – you’ve supported me, laughed with me, and accepted me for who I am, even when I felt like I wasn’t the best friend in return. To my teachers – you’ve believed in me and reminded me that things would be okay, even when I doubted myself. And to my family – my mom, who always held on to me in times of hardship and helped me make decisions authentically instead of cutting corners, and my dad, who was my stress ball… literally. He’s fine, though, I promise.
Life, from what I’ve seen so far, is a series of doors. Some open to welcome people in—just as we say hello to new classmates and new experiences. Others close as we say goodbye, as we graduate, or as we part with people and places we once knew so well, an end to a chapter. But the most meaningful parts of those moments are not the doors themselves. It’s who stands with us on those thresholds—who walks in, who walks out, and who helps us make it through.
We’re often told to chase after success—as if there’s one single finish line we’re all sprinting toward. But what I’ve come to realize is that success looks different for everyone. The same event—like entering college—can feel exciting to one person and terrifying to another. A moment of celebration might be a moment of uncertainty for someone else. And that’s okay. We each bring our own lens through which to experience the world. The way we view such experiences can shape the experience itself.
That’s why I admire the Class of 2025 so deeply. We are not a group defined by sameness—we are defined by difference. We come from different backgrounds. We’ve overcome different challenges. We’ve seen the world in different ways. And despite all that, or maybe because of it, we’ve grown together.
Each of you holds something extraordinary. I’ve seen classmates who are bold leaders, compassionate listeners, talented artists, analytical thinkers, and fierce advocates. You are full of strength and brilliance—even if you haven’t seen it in yourself yet. No matter what awards you’ve won or haven’t, no matter your GPA, no matter how loud or quiet you’ve been, you have the same opportunity for greatness as anyone sitting next to you.
If we carry that understanding with us—if we continue to see the value in one another and not just in our accomplishments—then the best parts of life really are still ahead.
Think back for a moment to four years ago—freshman year was chaotic for many of us. Maybe you weren’t even here yet, but I’m sure you can remember being just a little more reckless than you are now. Then came sophomore year—if your memory is anything like mine, it’s about 70% filled with english class. By junior year, we began to change a little. We held leadership positions, and we finally started thinking seriously about our futures instead of bantering on and on about the most useless things. I’m not saying we stopped that completely—we still do it. And then, senior year came. Suddenly, we were applying to universities, leading clubs, organizing events… all while battling peak levels of laziness and senioritis.
But through all those years—those shared memories, the laughter, the chaos—we grew not just as individuals, but also collectively, alongside each other. That’s what made these years meaningful.
So as we step through this door today, let’s not rush to close the ones behind us. Let’s take a moment to appreciate the people who stood beside us and shaped our journey. And as we open new doors—whether toward college, careers, or whatever comes next—let’s move forward with openness, courage, and the knowledge that who we are matters just as much as what we do.
Thank you, I love you, and congratulations, Class of 2025.
Chào buổi chiều tất cả mọi người,
Thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng trước tất cả quý vị – các bạn học, thầy cô, cán bộ nhà trường, ban giám hiệu, bạn bè và gia đình – để cùng nhau kỷ niệm khoảnh khắc không thể nào quên này, một bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời chúng ta.
Trước tiên, tôi muốn gửi lời cảm ơn chân thành.
Đến những người bạn thân thiết – các bạn đã ủng hộ tôi, cười đùa cùng tôi, và chấp nhận con người thật của tôi, ngay cả khi tôi cảm thấy mình không xứng đáng là một người bạn tốt.
Đến các thầy cô giáo – thầy cô đã tin tưởng vào tôi và luôn nhắc nhở rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn, ngay cả khi tôi nghi ngờ chính bản thân mình.
Và đến gia đình tôi – mẹ tôi, người luôn ở bên tôi trong những lúc khó khăn và dạy tôi cách đưa ra quyết định một cách chân thành, không gian dối; và cha tôi – người là “quả bóng xả stress” của tôi… theo nghĩa đen. (Ông vẫn ổn, tôi hứa đấy!)
Cuộc sống, qua những gì tôi đã trải nghiệm, là một chuỗi những cánh cửa. Có những cánh cửa mở ra để chào đón người mới – như khi chúng ta gặp bạn học mới, trải nghiệm mới. Có những cánh cửa khép lại – khi ta nói lời tạm biệt, khi tốt nghiệp, hay khi rời xa những con người, nơi chốn mà ta từng rất thân quen. Nhưng điều ý nghĩa nhất trong những khoảnh khắc đó không phải là cánh cửa, mà là ai đang đứng bên ta lúc đó – ai bước vào, ai rời đi, và ai giúp ta vượt qua.
Chúng ta thường được khuyên phải theo đuổi thành công – như thể tất cả đều đang chạy đua về một vạch đích duy nhất. Nhưng tôi nhận ra rằng thành công không giống nhau với tất cả mọi người. Cùng một sự kiện – như việc vào đại học – có thể là điều phấn khởi với người này nhưng lại là nỗi lo lắng với người khác. Một khoảnh khắc ăn mừng có thể đồng thời là một khoảnh khắc không chắc chắn đối với ai đó. Và điều đó hoàn toàn bình thường. Mỗi chúng ta đều có một lăng kính riêng để cảm nhận thế giới, và cách ta nhìn nhận sẽ định hình trải nghiệm của chính mình.
Đó là lý do tôi vô cùng khâm phục lớp niên khóa 2025. Chúng ta không phải là một tập thể đồng nhất – mà là một tập thể của sự đa dạng. Chúng ta đến từ những nền tảng khác nhau, vượt qua những thử thách khác nhau, và nhìn nhận thế giới theo những cách rất riêng. Và chính điều đó – hoặc có thể nhờ điều đó – mà chúng ta đã cùng nhau trưởng thành.
Mỗi người trong các bạn đều sở hữu một điều gì đó phi thường. Tôi đã chứng kiến những người bạn là những nhà lãnh đạo bản lĩnh, những người biết lắng nghe đầy cảm thông, những nghệ sĩ tài hoa, những nhà tư duy sắc bén, và những người luôn sẵn sàng lên tiếng bảo vệ điều đúng đắn. Các bạn có trong mình sức mạnh và tài năng – kể cả khi chính bạn chưa nhìn thấy điều đó ở bản thân. Dù bạn có giành được giải thưởng hay không, dù điểm GPA của bạn ra sao, dù bạn là người sôi nổi hay trầm lặng – bạn đều có cơ hội để đạt được sự vĩ đại như bất kỳ ai ngồi bên cạnh mình.
Nếu chúng ta mang theo sự thấu hiểu ấy – nếu chúng ta tiếp tục nhìn nhận giá trị của nhau không chỉ qua thành tích – thì những điều tuyệt vời nhất của cuộc sống vẫn luôn chờ đón phía trước.
Hãy nhớ lại bốn năm trước – năm đầu cấp đối với nhiều người trong chúng ta là một thời kỳ đầy hỗn loạn. Có thể khi đó bạn còn chưa có mặt ở đây, nhưng chắc hẳn bạn vẫn nhớ mình đã từng vô tư và bốc đồng hơn bây giờ một chút. Rồi đến năm hai – nếu trí nhớ của bạn giống tôi, thì phần lớn là gắn liền với những tiết học tiếng Anh. Sang năm ba, chúng ta bắt đầu thay đổi. Chúng ta đảm nhận vai trò lãnh đạo, và lần đầu tiên suy nghĩ nghiêm túc về tương lai thay vì chỉ mãi đùa giỡn về những chuyện vặt vãnh. (Không phải là chúng ta đã bỏ hẳn những chuyện đó – chúng ta vẫn làm đấy chứ!)
Rồi đến năm cuối – bỗng nhiên, chúng ta nộp đơn đại học, dẫn dắt các câu lạc bộ, tổ chức sự kiện… tất cả trong lúc phải chiến đấu với sự lười biếng và căn bệnh “senioritis” ở mức độ đỉnh cao.
Nhưng qua tất cả những năm ấy – qua những kỷ niệm đã chia sẻ, những tiếng cười, sự hỗn độn – chúng ta không chỉ trưởng thành với tư cách cá nhân, mà còn cùng nhau lớn lên. Chính điều đó làm nên ý nghĩa của những năm tháng này.
Vì vậy, khi chúng ta bước qua cánh cửa hôm nay, xin đừng vội vàng đóng lại những cánh cửa phía sau. Hãy dành chút thời gian để trân trọng những người đã đồng hành cùng ta và định hình nên hành trình của ta. Và khi mở ra những cánh cửa mới – dù là đến đại học, sự nghiệp, hay bất kỳ điều gì đang chờ phía trước – hãy tiến bước với sự cởi mở, lòng can đảm, và niềm tin rằng con người bạn quan trọng không kém gì những việc bạn làm.
Xin cảm ơn, tôi yêu các bạn, và xin chúc mừng Lớp Niên Khóa 2025!
안녕하세요, 여러분.
친애하는 반 친구들, 선생님들, 교직원 여러분, 학교 관계자분들, 친구들, 그리고 사랑하는 가족 여러분.
이렇게 여러분 앞에 서서, 우리 인생의 한 장을 마무리하고 새로운 장을 열게 되는 이 뜻깊은 순간을 함께하게 되어 진심으로 영광입니다.
가장 먼저, 감사의 인사를 전하고 싶습니다. 제 곁을 지켜주고, 웃어주고, 있는 그대로의 저를 이해하고 받아준 친구들. 때로는 제가 최고의 친구가 아니었다고 느낀 순간에도 저를 응원해줘서 고맙습니다. 그리고 항상 제게 믿음을 주시고, 제가 스스로를 의심할 때마다 “괜찮을 거야”라고 말씀해주신 선생님들께도 진심으 감사합니다. 끝으로, 저의 인생에서 가장 큰 버팀목이 되어주신 가족. 힘든 순간마다 저를 꽉 붙잡아주시고, 편한 길이 아닌 진실된 선택을 할 수 있도록 도와주신 어머니, 그리고 정말 말 그대로 스트레스 공처럼 제가 스트레스를 받을 때마다 안식처가 되어주신 아버지께 감사합니다.
제가 지금까지 살아오며 느낀 인생은 문들의 연속이었습니다. 어떤 문은 새로운 사람을 맞이하기 위해 열립니다—새로운 반 친구들, 새로운 환경, 새로운 기회처럼요. 반면에 어떤 문은 누군가를 떠나보낼 때 닫히기도 합니다—졸업처럼, 이별처럼, 혹은 한 챕터를 마무리할 때 말이죠. 하지만 그 문 자체보다 더 중요한 건, 그 문턱에서 우리 곁에 누가 있었는가입니다. 누가 함께 들어왔고, 누가 떠나갔으며, 누가 우리 손을 잡고 그 문을 함께 지나왔는가—그것이 진짜 의미입니다.
우리는 종종 성공을 향해 달려가라고 배웁니다. 마치 누구나 하나의 결승선을 향해 가고 있는 것처럼요. 하지만 저는 점점 깨닫게 되었습니다—성공은 단 하나의 형태가 아니라는 걸요. 같은 상황이라도, 어떤 사람에게는 두근거림이고, 다른 누군가에게는 불안일 수 있습니다. 한 사람에게는 기회가, 또 다른 사람에게는 두려움일 수도 있죠. 우리 각자는 자신만의 시선과 렌즈로 세상을 바라보고, 우리가 세상을 어떻게 보는지가 결국 우리 경험을 만들어갑니다.
그래서 저는 이 자리에 함께한 2025년 졸업생 여러분을 깊이 존경합니다. 우리는 하나의 틀에 맞춰진 집단이 아닙니다. 우리는 다름으로부터 힘을 얻는 사람들입니다. 서로 다른 배경을 가지고, 서로 다른 길 걸어왔으며, 서로 다른 방식으로 세상을 이해해왔습니다. 그리고 그 다름 속에서, 우리는 함께 성장했습니다.
이 자리에 있는 여러분 모두는 특별한 무언가를 가지고 있습니다. 누구는 대담한 리더였고, 누구는 따뜻한 경청자였으며, 또 누구는 창의적인 예술가이자, 논리적인 사색가였고, 용기 있는 지지자였습니다. 여러분 스스로 느끼지 못했을 수도 있지만, 여러분은 강인함과 가능성으로 가득 찬 존재입니다. 어떤 상을 받았든, GPA가 몇 점이든, 말수가 많든 적든, 이 자리에 함께한 누구든 똑같이 위대해질 자격이 있습니다.
우리가 그런 가치를 서로에게서 발견하고, 성취보다도 사람을 중요하게 여긴다면, 인생의 가장 찬란한 순간은 아직 우리 앞에 남아 있습니다.
잠시 기억을 되돌려봅시다. 1학년 때, 많은 이들에게 그 시절은 혼란 그 자체였습니다. 아직 이 학교에 없었던 친구들도 있겠지만, 지금보다는 조금 더 무모했던 자신을 떠올릴 수 있을 거예요. 2학년이 되었을 땐… 제 기억의 70%는 영어 선생님의 수업으로 가득 차 있습니다. 3학년이 되면서 우리는 조금씩 달라졌습니다. 리더십을 맡고, 미래를 고민하기 시작했죠. 물론 의미 없는 잡담도 여전히 많이 했지만요. 지금도 그렇고요. 그리고 4학년이 되자, 대학 원서, 동아리 운영, 학교 행사 준비로 바쁘면서도, 동시에 게으름과 졸업반 증후군이 절정을 찍었죠.
하지만 그 모든 시간 동안, 함께 웃고, 함께 고민하고, 함께 어지럽던 그 시간들이 있었기에 우리는 그냥 ‘혼자 성장한’ 것이 아니라 서로와 함께 성장할 수 있었습니다. 그것이야말로 우리가 이 시간을 ‘의미 있다’고 느끼게 해주는 진짜 이유입니다.
그러니 오늘 이 문을 열고 나아가는 이 순간, 뒤에 있는 문을 서둘러 닫지 마세요. 이 여정을 함께해준 사람들, 이 자리를 함께 채워준 사람들을 바라보며, 고마움을 느껴보세요. 그리고 앞에 놓인 새로운 문을 향해 나아갈 땐, 열린 마음과 용기, 그리고 우리가 무엇을 하느냐 못지않게 어떤 사람이냐가 중요하다는 사실을 기억하며 나아가길 바랍니다.
고맙습니다. 사랑합니다.
2025년 졸업생 여러분, 진심으로 축하드립니다.
Good afternoon parents, teachers, and friends.
We don’t have a word for the opposite of loneliness, but if we did, I could say that’s what I want in life. It’s what I’m grateful to have found at St. Paul, and what I’m scared of losing when we wake up tomorrow and leave this place.
It’s not quite love and it’s not quite community; it’s just this feeling that there are people, an abundance of people, who are in this together. Not love, not quite friendship; It’s quieter than that. It’s knowing you’re surrounded by people who’ve been part of your life in small, quiet, invisible ways. People you’ve passed in the hallway a thousand times. People you’ve shared classes with, even if you never really talked. People you’ve seen laughing in the senior lounge, sprinting from Splendora, half-asleep, late for first period. It’s not the events or the grades or the routine, but it’s the feeling of this subtle, constant presence of others. The knowledge that your people are near, even if you’re not speaking. The net that holds you, even when you’re too tired, or too anxious, or too quiet to reach out.
At St. Paul, we don’t all hang out. We don’t all sit at the same lunch table. But we know each other. We know who’s the most athletic, who wins the awards, who’s always late, and who talks to multiple girls.
We live in these little circles, those Korean girls I always meet in the senior lounges, us Vietnamese boys talking about the government while eating yoghurt, the Korean boys playing ping pong and eating their food in 5 seconds, houses, nationalities, and clubs, but those circles overlap. And that creates not just a social structure. It’s something softer. A web. A silent kind of closeness. The comfort of familiarity, even without words. And that’s what I’m scared of losing.
I think about the Sapa trip in 10th grade. We all had to walk—a lot—and it was exhausting. But at night, when we were done climbing hills and trying not to fall in the mud, we just… hung out. Not everyone was talking to each other. Not everyone was best friends. But we were there. All of us. In that mountain air, under the same roof, with nothing to do but be together. That’s one of the best feelings I’ve ever had. Not because it was loud or wild, but because it felt like we were part of something bigger than ourselves. And we knew it, even if we didn’t say it.
That’s what I’m scared of losing. St. Paul is full of tiny circles we pull around ourselves. Nationality cliques, science clubs, sports teams, houses. These friends make us feel loved and safe and part of something, even on our loneliest nights when we stumble home to our computers — partner-less, tired, awake. We won’t have that next year. We won’t live on the same block as all our friends. We won’t have a bunch of group chats with questionable names.
This scares me. More than finding the right job or city or spouse – I’m scared of losing this nexus of our lives. This elusive, indefinable, opposite of loneliness. This feeling I feel right now.
But let us get one thing straight: the best years of our lives are not behind us. They’re part of us and they are set for repetition as we grow up and move to New York and away from New York and wish we did or didn’t live in New York. I plan on scrolling reels when I’m 30. I plan on having fun when I’m old. Any notion of THE BEST years comes from clichéd “should have…” “if I’d…” “wish I’d…”
Of course, there are things we wish we did: our readings, that girl we should’ve texted. We’re our own hardest critics and it’s easy to let ourselves down. Sleeping too late. Procrastinating. Cutting corners.
We have time to grow, to change, to mess up, to become. We have time to discover that life doesn’t peak in high school—but high school might just be the last time we get to belong this effortlessly.
And that’s the thing about time. You don’t always realize something mattered until it’s over. You don’t recognize the value of a moment until it becomes a memory. One day, we’ll look back on this and think: that was something. That mattered.
We’re so young. We’re so young. We’re eighteen years old.
We don’t have a word for the opposite of loneliness, but if we did, I’d say that’s how I feel at St. Paul. How I feel right now. Here. With all of you. Impressed, humbled, scared. And we don’t have to lose that.
And when the days get long and the nights get quiet, I hope you remember the web that held you here—soft, invisible, and strong.
Because it’s not gone. It’s just stretched across distance now.
And if you ever feel alone, tug on it.
We’ll feel it too. We’re in this together, Class of 2025.
Let’s make something happen in this world.
Chào buổi chiều các bậc phụ huynh, giáo viên và bạn bè.
Chúng ta không có một từ nào để chỉ điều ngược lại của sự cô đơn, nhưng nếu có, thì đó chính là điều mà tôi muốn có trong cuộc sống. Đó là điều tôi biết ơn vì đã tìm thấy ở St. Paul – và là điều tôi sợ sẽ đánh mất khi chúng ta thức dậy vào ngày mai và rời khỏi nơi này.
Nó không hẳn là tình yêu, cũng không hẳn là cộng đồng; nó chỉ là cảm giác rằng có những người – rất nhiều người – đang đồng hành cùng ta. Không phải tình yêu, không hẳn là tình bạn, cũng không hoàn toàn là cộng đồng – nó âm thầm hơn thế. Là cảm giác biết rằng bạn đang được bao quanh bởi những con người đã là một phần trong cuộc đời bạn theo những cách nhỏ bé, yên lặng và vô hình. Những người bạn đã lướt qua hàng nghìn lần trên hành lang. Những người bạn đã học chung lớp, dù chẳng mấy khi nói chuyện. Những người bạn từng thấy cười vang ở phòng chờ của khối 12, chạy vội từ Splendora, hay ngái ngủ trong tiết học đầu tiên. Không phải là sự kiện, điểm số hay những thói quen, mà là cảm giác này – sự hiện diện âm thầm và bền bỉ của người khác. Là biết rằng bạn không đơn độc, ngay cả khi bạn không nói gì. Là mạng lưới giữ lấy bạn, ngay cả khi bạn quá mệt mỏi, quá lo âu, hay quá im lặng để chủ động tìm đến ai đó.
Ở St. Paul, chúng ta không phải ai cũng chơi thân với nhau. Chúng ta không phải ai cũng ngồi chung bàn ăn trưa. Nhưng chúng ta biết nhau. Biết ai là người thể thao nhất, ai hay được giải thưởng, ai hay đến muộn, và ai thường xuyên nói chuyện với nhiều cô gái.
Chúng ta sống trong những vòng tròn nhỏ – những cô gái Hàn Quốc tôi hay gặp ở phòng chờ khối 12, bọn con trai Việt Nam chúng tôi nói chuyện chính trị trong lúc ăn sữa chua, mấy bạn Hàn chơi bóng bàn và ăn siêu nhanh, các nhà, các quốc tịch, các câu lạc bộ – nhưng những vòng tròn đó có điểm giao nhau. Và điều đó tạo nên không chỉ là một cấu trúc xã hội – mà là một thứ gì đó mềm mại hơn. Một mạng lưới. Một tấm lưới. Một kiểu gần gũi yên ắng. Là sự an ủi từ cảm giác quen thuộc, ngay cả khi không có lời nào được nói.
Và đó là điều tôi sợ sẽ đánh mất.
Tôi nhớ chuyến đi Sapa năm lớp 10.
Chúng ta phải đi bộ rất nhiều – và mệt lắm. Nhưng vào buổi tối, khi đã leo hết dốc và cố không trượt bùn nữa, chúng ta chỉ… ở bên nhau. Không phải ai cũng nói chuyện với nhau. Không phải ai cũng thân thiết. Nhưng tất cả đều ở đó. Trong bầu không khí miền núi, dưới cùng một mái nhà, không còn gì để làm ngoài việc cùng hiện diện. Đó là một trong những cảm giác tuyệt nhất tôi từng có. Không phải vì nó sôi nổi hay cuồng nhiệt, mà vì nó khiến tôi cảm thấy mình là một phần của điều gì đó lớn hơn bản thân. Và chúng ta biết điều đó, dù chẳng ai nói ra.
Đó là điều tôi sợ sẽ đánh mất.
St. Paul đầy những vòng tròn nhỏ mà ta tự kéo quanh mình. Những nhóm theo quốc tịch, các câu lạc bộ khoa học, đội thể thao, các nhà. Những người bạn này khiến ta cảm thấy được yêu thương, an toàn, và thuộc về – ngay cả trong những đêm cô đơn nhất, khi ta lê về nhà với chiếc máy tính – không người yêu, mệt mỏi, và tỉnh táo. Năm sau, ta sẽ không còn những điều đó. Ta sẽ không còn sống cạnh bạn bè. Sẽ không còn hàng loạt group chat với những cái tên khó hiểu.
Điều này khiến tôi sợ. Còn hơn cả nỗi lo tìm được công việc, thành phố hay người bạn đời phù hợp – tôi sợ đánh mất mạng lưới mà chúng ta đang ở trong. Cái thứ cảm xúc mơ hồ, không gọi tên được, là điều ngược lại của sự cô đơn. Cảm xúc mà tôi đang cảm nhận lúc này, ngay tại đây.
Nhưng hãy nói rõ một điều: những năm tháng tuyệt vời nhất của đời ta không nằm phía sau. Chúng là một phần của ta – và sẽ lặp lại, khi ta lớn lên, chuyển đến New York, rồi rời khỏi New York, rồi mong rằng mình đã hay chưa từng sống ở New York. Tôi định sẽ vẫn lướt reels khi 30 tuổi. Tôi định sẽ vẫn vui vẻ khi già đi. Bất cứ ý niệm nào về “những năm tháng đẹp nhất” đều đến từ những điều sáo rỗng kiểu như “giá mà…”, “phải chi…”, “ước gì…”.
Dĩ nhiên, có những điều ta ước mình đã làm: hoàn thành bài đọc, nhắn tin cho cô gái đó. Chúng ta luôn là những người nghiêm khắc nhất với bản thân, và rất dễ để tự khiến mình thất vọng. Ngủ muộn. Trì hoãn. Làm qua loa.
Chúng ta còn thời gian để trưởng thành, để thay đổi, để mắc sai lầm, để trở thành ai đó. Chúng ta còn thời gian để nhận ra rằng cuộc đời không đạt đến đỉnh điểm ở cấp 3 – nhưng cấp 3 có thể là lần cuối cùng ta thuộc về một nơi nào đó một cách dễ dàng đến thế.
Và đó là điều về thời gian. Ta không luôn nhận ra một điều gì đó có ý nghĩa cho đến khi nó trôi qua. Ta không nhận ra giá trị của một khoảnh khắc cho đến khi nó trở thành ký ức. Một ngày nào đó, ta sẽ nhìn lại và nghĩ: điều đó từng quan trọng. Điều đó có ý nghĩa.
Chúng ta còn rất trẻ. Chúng ta mới chỉ mười tám tuổi.
Chúng ta không có từ nào cho điều ngược lại của cô đơn, nhưng nếu có, thì đó là cảm giác mà tôi có với St. Paul. Cảm giác tôi đang có lúc này. Ngay tại đây. Với tất cả các bạn. Trong tình yêu, trong sự khâm phục, trong niềm khiêm nhường và trong nỗi sợ. Và ta không nhất thiết phải đánh mất điều đó.
Và khi những ngày trở nên dài hơn, khi những đêm trở nên tĩnh lặng, tôi mong bạn nhớ đến tấm lưới đã giữ bạn ở đây – nhẹ nhàng, vô hình, nhưng mạnh mẽ.
Bởi nó chưa biến mất.
Nó chỉ đang giãn ra, phủ dài theo khoảng cách.
Và nếu bạn từng cảm thấy cô đơn, hãy kéo nhẹ vào đó.
Chúng tôi cũng sẽ cảm nhận được.
Chúng ta cùng trong một mạng lưới, Khóa 2025.
Hãy cùng nhau tạo nên điều gì đó cho thế giới này.
학부모님, 선생님들, 그리고 친구 여러분, 안녕하십니까.
우리는 ‘외롭다’의 반대가 되는 말을 한 단어로 표현하지 못합니다. 하지만 만약 그런 단어가 있다면, 그것이 제가 인생에서 바라는 것이라고 말할 수 있을 것입니다. 저는 그것을 세인트폴에서 찾을 수 있었고, 내일 아침 우리가 이곳을 떠나면서 그것을 잃게 될까 두렵습니다.
그것은 사랑도, 공동체도 아닙니다. 다만 우리가 함께 있다는, 풍성하게 연결되어 있다는 감정입니다. 그것은 ‘사랑’이라는 감정이 아니고, ‘우정’이라는 감정도 아닙니다. 그것은 당신이 눈치채지 못한 채로, 당신의 삶 속에 조용히, 소소하게 존재해 온 사람들에 대한 인식입니다. 복도에서 수없이 마주친 사람들, 함께 수업을 들었지만 깊은 대화를 나눈 적은 없는 사람들, 시니어 라운지에서 웃고 있던 친구들, 스플렌도라에서 달려오던 친구들, 첫 교시에 늦어 졸린 눈으로 뛰어가는 친구들, 바로그 사람들입니다.
이 감정은 사건이나 성적, 일상 때문이 아니라, 늘 주변에 누군가 있다는 조용하지만 확고한 존재감에서 비롯됩니다. 말하지 않아도 곁에 있다는 확신, 내가 너무 지치거나 불안하거나 소심해서 손을 내밀 수 없을 때조차 나를 지탱해 주는 그물망 같은 존재입니다.
세인트폴에서는 우리 모두가 함께 어울리지는 않습니다. 점심시간에 같은 테이블에 앉지도 않습니다. 하지만 우리는 서로를 압니다. 누가 가장 운동을 잘하는지, 누가 상을 받는지, 누가 늘 지각하는지, 누가 누가 제일 많은 여사친이 있는지도 알죠.
우리는 작은 원 안에 살고 있습니다. 시니어 라운지에서 자주 마주치는 한국인 여자 친구들, 요거트를 먹으며 정치 이야기를 하는 베트남 남학생들, 5초 만에 음식을 먹고 탁구를 치는 한국 남학생들, 국적, 하우스, 클럽으로 나뉘어 있지만, 이 작은 원들이 서로 겹칩니다. 그리고 그것은 단순하고 딱딱한 사회적 구조보단, 조금 더 부드럽고 유연한 연결입니다. 말 없이 느껴지는 친밀함, 익숙함에서 오는 위로입니다.
그리고 저는 그것을 잃게 될까 두렵습니다.
10학년 사파(Sapa) 여행을 생각합니다. 우리는 모두 힘겹게 산길을 걸어야 했습니다. 매우 지치고 힘들었지만, 밤이 되면 우리가 해야 할 일은 단 하나,그저 함께 있는 것이었습니다. 모든 사람이 대화를 나눈 것은 아니었고, 모두가 절친한 사이도 아니었습니다. 하지만 우리는 모두 그 자리에 있었습니다. 산 공기 속, 같은 지붕 아래, 함께 있다는 사실만으로도 벅찼습니다. 시끄럽지도, 특별하지도 않았지만, 우리 모두가 더 큰 무언가의 일부라는 것을 느꼈던 순간이었습니다. 말하지 않아도 알 수 있었던 감정이었습니다.
세인트폴은 그런 작은 ‘원’으로 가득합니다. 국적 그룹, 과학 동아리, 운동부, 하우스. 이런 친구들은 우리가 가장 외로운 날 밤에도, 지치고 홀로 컴퓨터 앞에 앉아 있을 때에도 우리를 사랑받고 안전하다고 느끼게 해줍니다.
하지만 내년에는 그게 없을지도 모릅니다. 친구들과 같은 블록에 살지도 않을 것이고, 엉뚱한 이름의 단톡방도 없을 것입니다.
이것이 저를 가장 두렵게 합니다. 올바른 직업이나 도시, 인생의 배우자를 찾는 것보다 더 무서운 것은,지금 이 순간, 우리의 삶을 이어주던 그 연결고리를 잃는 것입니다. 그 무엇보다도 형언하기 어려운, 그러나 분명 존재하는 ‘외로움의 반대말’을 잃는 것입니다. 지금 이 자리에서, 제가 느끼고 있는 이 감정입니다.
하지만 한 가지 분명히 하고 싶습니다: 우리의 인생에서 가장 좋은 시절이 이미 지나간 것은 아닙니다. 그 시간들은 우리 안에 남아 있으며, 우리가 뉴욕에 가고, 떠나고, 다시 그리워하면서 반복될 것입니다. 저는 30살이 되어도 릴스를 스크롤할 것입니다. 나이가 들어도 재미있게 살 겁니다. ‘인생 최고의 시절’이라는 개념은 ‘했어야 했는데’, ‘그때 만약했다면’과 같은 상투적인 후회에서 비롯됩니다.
물론 우리가 하지 못한 일들도 있습니다. 읽지 못한 책, 보내지 못한 메시지. 우리는 스스로에게 가장 엄격한 비평가이기도 합니다. 너무 늦게 자고, 미루고, 대충 해버린 순간들.
그러나 우리는 아직 성장할 시간이 있습니다. 실수하고, 변화하고, 무언가가 되어가는 시간입니다. 인생의 절정은 고등학교가 아니지만, 고등학교는 우리가 가장 자연스럽게, 아무런 노력 없이 ‘소속’을 느낄 수 있었던 마지막 시기일지도 모릅니다.
그리고 시간이라는 것은 늘 그렇습니다. 어떤 것이 소중했는지는 끝나고 나서야 비로소 알게 됩니다. 한 순간의 진정한 가치는 그것이 기억으로 남았을 때 비로소 드러납니다. 언젠가 우리는 오늘을 돌아보며 말할 것입니다. “그건 특별한 순간이었다, 그것은 분명히 의미가 있었다” 이렇게요.
우리는 너무나 젊습니다. 우리는 이제 겨우 열여덟 살입니다.
우리는 ‘외로움의 반대말’이라는 단어를 가지고 있지 않지만, 만약 그런 단어가 있다면, 그것이 제가 세인트폴에서 느꼈던 감정입니다. 지금, 이 자리에서 여러분과 함께 느끼는 감정입니다. 경이롭고, 겸손하고, 두려운 마음. 하지만 우리는 이 감정을 반드시 잃을 필요는 없습니다.
그리고 언젠가, 시간이 길어지고 밤이 고요해질 때, 여러분을 지탱해 주던 그물망을 떠올리시길 바랍니다. 부드럽고, 보이지 않지만, 단단했던 그것을요.
그건 사라진 것이 아닙니다. 이제는 그저 거리를 넘어 이어져 있을 뿐입니다.
그리고 혹시라도 외로움을 느낀다면, 살짝 그 끈을 당겨보세요.
우리도 느낄 겁니다. 우리는 함께입니다, 2025년 졸업생 여러분.
이 세상에서 무언가를 만들어 봅시다.
Hello to all students, family members, and staff. This is my farewell message to the St Paul Class of 2025.
Thank you for selecting me as the staff speaker this year. This is a privilege and something I’ve been low-key looking forward to for a long time.
First, I would like to wish you good luck on your journey next year as you move on to attend your university.
Allow me to repeat that once more. I WOULD like to wish you luck. I really would. But the fact is, I will not wish any of you good luck because if you know me at all, you’ll know I don’t believe in luck.
Instead, I prefer to take a different route. A wise man named Michael Jordan once said, “Some people want it to happen, some wish it would happen, others make it happen.”
What exactly does that mean? Well, think about when you first became a senior and everything that happened, leading you up to this point.
For some of you, becoming a senior meant gaining more independence than ever. You were trusted to complete complicated tasks with little to no supervision, such as waking yourselves up, meeting deadlines, studying for exams, all while participating in sports, clubs, or Saint Paul Sound venues. You’ve shown everyone you could fulfill these responsibilities as long as they were your top priorities. You’ve proven that people take care of what’s important to them, no excuses.
For some of you, becoming a senior meant choosing a major that you were very interested in. It was no longer about completing a class simply to progress on to the next or memorizing just enough Google Slides to make an A on a test. Rather, it meant immersing yourself in and exploring topics that fascinated you in preparation for college and your future. And hopefully you figured out that if you’re only trying to make an A, then you’re doing it all wrong. Analyzing, questioning, understanding… these skills are what learning is all about and will be the most valuable to you both in your college years and forever after.
And for some of you, becoming a senior meant having a year-long battle with a raging case of level 3 senioritis. It’s okay. You messed up. We’ve all been there. We are human, we are not perfect, and we make mistakes. But the biggest mistake we can make is not learning from our mistakes. As you go forward in life, as you take risks, and as you go through more experiences, take the time to reflect on your mistakes because every mistake is an opportunity to learn.
Seniors, I want you to know that every one of you is capable of achieving success.
I know you can succeed because I have seen it time and time again.
I’ve seen your tenaciousness. I’ve seen your resilience. I’ve seen you overcome obstacles through determination and hard work.
You CAN accomplish anything you set out to do.
The only thing stopping you… is you.
It’s the end of the road now, and our journey together stops here. Today, as you’re leaving, think of all the memories we made together and the things you’ll miss from St Paul.
No more mistake candy from Mr Jesse.
No more cookie coupons from Mrs. Shannon.
No more food rounds-ups from Mr. Ethan.
And, (I think you’ll miss this one the most), no more burger day in the canteen.
I know that last one was kind of silly, but I HAD to include my favorite day. #SorryButNotSorry.
Why NotSorry? Because sorry does nothing for us. Actions are what matter.
Finally, my closing words of advice for you are these:
Throughout your lives, while you are working to be successful, remember if you’re going to do something, do it right, do it with passion, do it as if you truly care, and you will succeed.
And lastly, I ask you to recognize that this world is more than just you and what you want. This world is about us. Your actions and decisions affect more people than you realize. So, please be a good person. Be selfless. Be considerate of others. If you are kind, do good things, and are good to people, I promise you… good things will come to you. Because in the end, everyone gets what they deserve.
If you follow these bits of wisdom, then success will always be within your reach. Now go out there and make it happen.
This is my farewell message to the St Paul Class of 2025.
Thank you.
Xin gửi lời chào trân trọng đến tất cả các em học sinh, quý phụ huynh và quý thầy cô. Đây là lời chia tay của tôi dành cho lớp tốt nghiệp St. Paul niên khóa 2025.
Cảm ơn các em đã lựa chọn tôi là người phát biểu đại diện cho đội ngũ giáo viên năm nay. Đây là một vinh dự lớn và thật sự là điều tôi đã âm thầm mong đợi từ lâu.
Trước tiên, tôi muốn chúc các em may mắn trên hành trình sắp tới khi các em bước vào cánh cửa đại học.
Cho phép tôi được nhấn mạnh điều này một lần nữa: tôi rất MUỐN chúc các em may mắn. Thật sự là vậy. Nhưng thực tế là, tôi sẽ không chúc bất kỳ ai trong số các em may mắn, bởi nếu các em hiểu tôi, các em sẽ biết rằng tôi không tin vào “may mắn.”
Thay vào đó, tôi chọn một con đường khác. Một người đàn ông khôn ngoan tên là Michael Jordan từng nói: “Có người chỉ muốn điều gì đó xảy ra, có người hy vọng nó xảy ra, nhưng cũng có người làm cho nó xảy ra.”
Câu nói đó nghĩa là gì? Hãy suy nghĩ về thời điểm khi các em mới bước vào năm cuối cấp và tất cả những điều đã xảy ra cho đến hiện tại.
Với một số em, trở thành học sinh lớp 12 đồng nghĩa với việc có được sự tự chủ lớn hơn bao giờ hết. Các em đã được tin tưởng giao cho những nhiệm vụ phức tạp mà không cần sự giám sát nhiều – như tự thức dậy, hoàn thành hạn nộp bài, ôn tập cho các kỳ thi – trong khi vẫn tham gia thể thao, câu lạc bộ, hay các chương trình Saint Paul Sound. Các em đã chứng minh rằng mình có thể hoàn thành trách nhiệm, miễn là đặt chúng làm ưu tiên. Các em đã chứng minh rằng: con người sẽ thực hiện những gì quan trọng với họ – và không viện cớ.
Với một số em, lớp 12 là khoảng thời gian các em chọn một chuyên ngành mà mình thực sự yêu thích. Nó không còn chỉ là hoàn thành một môn học để lên lớp, hay ghi nhớ vài trang Google Slides để đạt điểm A. Thay vào đó, các em đã thật sự đắm mình vào các chủ đề khiến bản thân say mê, để chuẩn bị cho đại học và tương lai. Và hy vọng rằng, các em cũng đã nhận ra: nếu chỉ học để đạt điểm A, thì các em đang đi sai hướng. Phân tích, đặt câu hỏi, thấu hiểu – đó mới là bản chất thực sự của việc học, và đó sẽ là những kỹ năng quý giá nhất cho các em trong những năm tháng đại học và cả cuộc đời về sau.
Với một số em khác, lớp 12 có thể là một trận chiến dài suốt năm với “hội chứng cuối cấp cấp độ 3.” Không sao cả. Các em đã mắc lỗi. Tất cả chúng ta đều từng như vậy. Chúng ta là con người, không ai hoàn hảo, và chúng ta sẽ mắc sai lầm. Nhưng sai lầm lớn nhất chính là không học hỏi từ những sai lầm đó. Khi các em tiến về phía trước, dấn thân vào các thử thách và trải nghiệm mới, hãy luôn dành thời gian để nhìn lại những gì đã sai – vì mỗi sai lầm là một cơ hội để học hỏi.
Các em học sinh lớp 12, thầy muốn các em biết rằng: tất cả các em đều có khả năng đạt được thành công.
Thầy tin vào điều đó, vì thầy đã thấy điều đó xảy ra rất nhiều lần.
Thầy đã thấy sự kiên cường của các em. Thầy đã thấy sự bền bỉ. Thầy đã thấy các em vượt qua những thử thách bằng sự quyết tâm và chăm chỉ.
Các em CÓ THỂ làm được bất cứ điều gì mình quyết tâm theo đuổi.
Thứ duy nhất có thể ngăn cản các em… chính là bản thân các em.
Bây giờ, hành trình chung của chúng ta kết thúc tại đây. Hôm nay, khi các em rời đi, hãy nghĩ về những kỷ niệm chúng ta đã cùng nhau tạo ra, và những điều mà các em sẽ nhớ mãi ở St. Paul.
Sẽ không còn kẹo “mắc lỗi” từ thầy Jesse.
Không còn phiếu thưởng bánh quy từ cô Shannon.
Không còn “thu gom đồ ăn” từ thầy Ethan.
Và… (thầy đoán đây là điều các em sẽ nhớ nhất) – không còn “ngày burger” ở căng-tin nữa.
Thầy biết câu cuối hơi vui nhộn, nhưng thầy PHẢI nhắc đến ngày yêu thích nhất của mình. #KhôngHốiHận
Tại sao không hối hận? Bởi vì chỉ xin lỗi thì không đủ. Hành động mới là điều quan trọng.
Lời khuyên cuối cùng mà thầy muốn gửi gắm đến các em là:
Dù các em làm gì trong cuộc sống, hãy làm một cách đúng đắn, làm bằng đam mê, làm bằng cả tấm lòng – và các em sẽ thành công.
Và cuối cùng, thầy muốn các em luôn nhớ rằng: thế giới này không chỉ là về “bản thân em” và “điều em muốn.”
Thế giới này là “chúng ta.”
Hành động và quyết định của các em ảnh hưởng đến nhiều người hơn các em nghĩ.
Vì vậy, hãy trở thành người tốt. Hãy sống vị tha. Hãy biết quan tâm đến người khác.
Nếu các em sống tử tế, làm điều tốt, đối xử tốt với mọi người – thầy hứa rằng điều tốt đẹp cũng sẽ đến với các em.
Vì cuối cùng, ai cũng sẽ nhận được điều mà mình xứng đáng.
Nếu các em ghi nhớ những điều đó, thì thành công sẽ luôn nằm trong tầm tay các em.
Giờ hãy ra ngoài kia và biến điều đó thành hiện thực.
Đây là lời chia tay của tôi dành cho lớp tốt nghiệp St. Paul năm 2025.
Xin chân thành cảm ơn.
여러분, 학생 여러분, 가족분들, 그리고 교직원 여러분께 인사드립니다.
이것은 세인트폴 2025년 졸업생 여러분께 전하는 저의 작별 인사입니다.
올해 졸업식에서 교직원 대표 연설자로 저를 선택해 주셔서 진심으로 감사드립니다.
이 연설은 제게 큰 영광이며, 사실 저는 오래전부터 이 순간을 조용히 기대해왔습니다.
우선, 여러분이 앞으로 대학에 진학하여 새로운 여정을 시작하게 되는 것에 대해 진심으로 행운을 빕니다…라고 말하고 싶습니다.
잠시만요, 다시 한번만 말하겠습니다. 저는 여러분에게 행운을 진심으로 빌어주고 싶지만, 실제로 그러지는 않겠습니다. 아마 저를 조금이라도 아는 학생분들이라면 아시겠지만, 저는 ‘운’이라는 것을 잘 믿지 않기 때문입니다.
대신, 저는 다른 방식으로 여러분께 격려를 전하고자 합니다.
위대한 인물 마이클 조던은 이렇게 말했습니다.
“어떤 사람들은 바라기만 하고, 어떤 사람들은 조금 더 간절히 빌기만 하지만, 또 어떤 사람들은 그것을 실현시킵니다.”
이 말이 의미하는 바는 무엇일까요?
여러분이 12학년이 되었을 때를 떠올려 보세요. 지금 이 순간까지 오기까지 어떤 일들이 있었는지를 생각해 보십시오.
어떤 분들에게는 12학년이 된다는 것은 그 어느 때보다도 큰 자율성과 책임감을 가지게 되었다는 의미일 것입니다.
스스로 일어나기, 마감 기한 지키기, 시험 공부하기 등 복잡한 과제를 최소한의 감독 속에서 해내야 했습니다.
동시에 운동, 동아리 활동, Saint Paul Sound (학교 내 음악 활동) 등 다양한 활동에도 참여하셨죠.
이 모든 것들을 우선순위에 두고 성공적으로 해낸 여러분은 중요한 것은 스스로 책임지고 이루어낼 수 있다는 것을 증명했습니다.
또 어떤 분들에게는 12학년이 된다는 것은 자신이 진정으로 관심 있는 전공 분야를 선택하는 시기였을 것입니다.
단순히 다음 단계로 넘어가기 위해 과목을 수강하거나, 시험에서 A를 받기 위해 선생님이 주신 자료들 만 외우는 것이 아닌,
대학과 미래를 준비하기 위해 스스로가 흥미를 느끼는 주제에 몰입하고 탐구하는 시간이었습니다.
그리고 여러분은 깨달았을 것입니다. 단순히 A를 받기 위해 공부하는 것은 올바른 접근이 아니라는 것을.
분석하고, 질문하고, 이해하는 능력이 진정한 배움의 본질이며, 이 능력들은 앞으로의 대학 생활뿐만 아니라 인생 전체에서 큰 자산이 될 것입니다.
또 어떤 분들에게는 12학년이란 1년 내내 ‘시니어라이트스(12학년이 되었을 때 동기부여 및 의욕이 비교적 옛날보다 떨어지는 현상) ’와 싸운 시간이었을지도 모릅니다.
괜찮습니다. 실수했을 수도 있습니다. 누구나 그런 경험이 있습니다. 우리는 인간이고, 완벽하지 않으며, 실수를 하기 마련입니다.
하지만 우리가 할 수 있는 가장 큰 실수는, 그 실수로부터 배우지 않는 것입니다.
앞으로의 삶에서 도전하고, 경험하며, 그 속에서 실수를 하게 될 것입니다.
그때마다 그 실수를 되돌아보세요. 왜냐하면 실수는 항상 배움의 기회가 되기 때문입니다.
여러분, 저는 여러분 모두가 성공할 수 있는 능력을 갖추고 있다는 것을 믿습니다.
왜냐하면 저는 여러분이 해낸 모습을 수없이 보아왔기 때문입니다.
여러분의 끈기와 회복력, 그리고 노력과 결단력을 통해 장애물을 극복하는 모습을 직접 보았습니다.
여러분은 어떤 일이든 해낼 수 있습니다.
아마도 여러분을 미래에 가로막을 수 있는 유일한 존재가 있다면… 그건 여러분 자신뿐일겁니다.
이제 우리의 여정은 여기서 끝이 납니다.
오늘, 여러분이 이곳을 떠나는 이 순간, 우리가 함께 만든 추억들과 세인트폴에서 그리울 것들을 떠올려 보세요.
더 이상 제씨 선생님의 실수 캔디는 없습니다
샤논 선생님의 열심히 한 학생한테 주는 쿠키 쿠폰도 없습니다
이뜬 선생님이 월요일 아침마다 소개해주시는 ‘오늘의 맛집 추천’도 없습니다.
그리고… (아마 이게 제일 그리우실 텐데요) 매점에서의 버거데이도 없습니다.
마지막 버거데이 얘기는 좀 웃기긴 했죠? 하지만 제 최애 날이라서 꼭 넣고 싶었습니다.
#미안하긴하지만_안미안합니다 (#SorryButNotSorry)
왜 안미안하냐구요? 항상 말했지요, ‘미안하다’라는 말만으로는 아무것도 바뀌지 않기 때문입니다. 어떻게 그거에 대해서 행동 할건지가 중요하지요.
마지막으로 여러분께 전하고 싶은 조언은 이렇습니다.
무엇을 하든 제대로 하세요. 열정을 가지고 하세요. 진심을 담아 하세요.
그렇게 하면 여러분은 반드시 성공할 것입니다.
그리고, 이 세상은 나만의 세상이 아니라는 것을 항상 기억하세요.
우리 모두가 함께 살아가는 세상입니다.
여러분의 행동과 결정은 생각보다 더 많은 사람들에게 영향을 미칩니다.
그러니, 좋은 사람이 되어 주세요.
이타적인 사람이 되어 주세요.
다른 사람을 배려할 줄 아는 사람이 되어 주세요.
친절하고, 선한 행동을 하고, 사람들에게 잘 대해 주세요.
그러면 반드시, 여러분에게도 좋은 일이 돌아올 것입니다.
결국, 우리는 모두 자신이 마땅히 받을 것을 받게 됩니다.
이 지혜들을 가슴에 새기고 산다면, 성공은 언제나 여러분 곁에 있을 것입니다.
이제 가서, 여러분의 성공을 직접 만들어 가십시오.
이것으로 세인트폴 2025년 졸업생 여러분께 전하는 제 작별 인사를 마칩니다.
감사합니다.